Phong Bình Cương nhìn Triệu Mục, bỗng cười nói: “Nếu cậu bằng lòng ở lại bên cạnh tôi, một lòng nghiên cứu Tẫn Hài chi đạo, thì với tư cách là nhân tài Tẫn Hài hàng đầu của quốc gia, tôi có thể cho người bảo vệ cậu 24/24.”
“Nhưng nếu chọn như vậy, thì trên con đường Linh Năng Tu Luyện, e là cậu sẽ rất khó tiến xa.”
“Dù sao con đường ấy cũng đầy chông gai. Cho dù là thiên tài hiếm có, cũng phải trải qua máu lửa rèn giũa, liều mạng giữa lằn ranh sống chết mới đi lên được.”
“Bây giờ hai con đường đang đặt trước mặt cậu, cậu vẫn còn một cơ hội để chọn lại. Cậu vẫn muốn giữ nguyên quyết định ban đầu chứ?”




